Le Quy Don Open Model United Nations

June 10 - 12, 2022, ICISE, Quy Nhon, Vietnam


Overview

Founded in 1993 by Jean Tran Thanh Van, the association Rencontres du Vietnam, a non-profit organization and an official partner of UNESCO, has as its objective the promotion of international exchanges between Vietnam and the international community, particularly in the areas of science and education. It also aims at the encouragement and integration of Vietnamese scientists into the international scientific community and at supporting the role of education and science by encouraging scientific awareness and stimulating passion for science in the younger generation. The Rencontres du Vietnam lies within the scope of two series of scientific meetings created by Jean Tran Thanh Van : the Rencontres de Moriond in 1966 and the Rencontres de Blois in 1989.

The creation of the International Centre for Interdisciplinary Science Education (ICISE) in the city of Quy Nhon (Central Vietnam) has the ambitious objective to focus on developing Science and Education by fostering exchanges between Asia-Pacific scientists and colleagues from other parts of the world.

XVIIth Rencontres du Vietnam

“Le Quy Don Open Model United Nations”

April 17-18, 2021, Quy Nhon, Vietnam

Le Quy Don Open Model United Nations (LQDOMUN) được thành lập từ năm 2017, do một nhóm các bạn trẻ năng động, có năng lực tiếng Anh và nền tảng kiến thức về các vấn đề toàn cầu, với trái tim tràn đầy khát vọng được nghĩ, được nói lên ý kiến cá nhân, và được trải nghiệm trên con đường chuẩn bị bản thân để trở thành công dân thời đại mới.

- Đồng Tổng Thư ký LQDOMUN 2022: Hồ Bùi Mỹ Duyên

- Đồng Tổng Thư ký LQDOMUN 2022: Lưu Ngọc Châu


CÁC SỰ KIỆN TIÊU ĐỀ

INFORMAL SESSION

Informal Session là sự kiện diễn ra nhằm giúp những bạn trẻ quan tâm hoặc tò mò về Mô hình Hội nghị Mô phỏng Liên hợp quốc (Model United Nations, được viết tắt là “MUN”) ở Thành phố Quy Nhơn và các địa phương lân cận hiểu hơn về những hoạt động trong Hội nghị thông qua slide trình chiếu đi kèm thuyết minh và những chia sẻ của các thành viên Ban Tổ chức. Người tham dự ngoài ra còn được hướng dẫn về quá trình làm đơn đăng ký và giao lưu, đặt câu hỏi với thành viên Ban Tổ chức về bất kỳ thắc mắc có liên quan nào.

MOCK MUN

Người tham dự Mock MUN (một phiên bản vắn tắt của một Hội nghị MUN chính thức) sẽ được quan sát tường tận quá trình xuyên suốt một Hội nghị Mô phỏng Liên hợp quốc để có thể hình dung về vai trò và hoạt động của một Đại biểu cũng như có được cái nhìn tổng thể về Tiến trình Hội nghị một cách trực quan. Sự kiện dành cho những bạn trẻ có hứng thú và tò mò với MUN và những Đại biểu chính thức của LQDOMUN 2022.


TỔNG QUAN CÁC HỘI ĐỒNG

UNESCAP (United Nations Economic and Social Commission for Asia - Ủy hội Kinh tế Xã hội Châu Á Thái Bình Dương Liên Hợp Quốc):

Thời gian hậu Chiến tranh Thế giới thứ hai đã mở ra một kỉ nguyên mới vùng Châu á và Thái Bình Dương, mặc dù nhiều nước trong khu vực này vẫn phải đang đương đầu với vô vàn thách thức về mặt kinh tế. Sự nghèo khổ chính là một vấn đề nổi trội vào thời điểm đó, và không đâu khác chính nó là nguyên nhân dẫn đến tiêu chuẩn sống cực kỳ thấp. Nhận thấy được thực tại này, chính quyền các nước trong khu vực đều đã thống nhất quyết định thành lập Ủy Hội Kinh tế Á châu và Viễn Đông vào năm 1947 tại Thượng Hải, Trung Quốc. Mục tiêu và nhiệm vụ chính của Ủy hội là hỗ trợ các nước trong khu vực trong công cuộc tái xây dựng khu vực và cải cách kinh tế sau chiến tranh. Vào năm 1976, 29 năm sau ngày thành lập, Ủy Hội Kinh tế Á châu và Viễn Đông đã được thống nhất đổi tên thành Ủy hội Kinh tế Xã hội châu Á Thái Bình Dương Liên Hợp Quốc như tên gọi hiện nay.

Ủy hội Kinh tế Xã hội châu Á Thái Bình Dương Liên Hợp Quốc đầu tiên được thành lập với 10 thành viên, bao gồm cả các nước phát triển nằm ngoài khu vực như Mỹ và Anh. Kể từ lúc thành lập Ủy hội đã được mở rộng về phạm vi lên đến 53 thành viên, cùng với đó là 9 hội viên không nằm trong Liên Hợp Quốc có thể kể đến như Đông Samoa. Mặc dù có sự khác biệt về văn hóa và mức độ phát triển giữa các thành viên trong Ủy hội nhưng các thành viên đều luôn cố gắng đẩy mạnh hợp tác khu vực và đem lại sự phát triển toàn diện về kinh tế cũng như xã hội cho khu vực.

Mục tiêu của Ủy hội trong thế kỷ 21 là tạo những điều kiện tốt nhất nhằm đẩy mạnh công cuộc phát triển bền vững cho những quốc gia trong khu vực. Tuy nhiên, đại dịch COVID-19 đã làm gián đoạn không nhỏ đến sự phát triển của các thành viên Ủy hội, chính vì thế sự tăng cường hợp tác của các quốc gia châu Á Thái Bình Dương đóng vai trò hết sức quan trọng, đặc biệt trong bối cảnh dịch bệnh hiện nay.

Trong ngày hội nghị sắp tới, nhiệm vụ của Ủy hội Kinh tế Xã hội châu Á Thái Bình Dương Liên Hợp Quốc là cung cấp diễn đàn cho các nước trong khu vực với mong muốn đẩy mạnh công cuộc phát triển bền vững, cùng với đó cũng tập trung vào quá trình hồi phục cho các thành viên Ủy hội trong bối cảnh sau đại dịch hiện nay.

Chủ đề 1: Thúc đẩy sẵn sàng sự phục hồi số hậu Covid

Công nghệ thông tin và truyền thông (ICT) có vai trò quan trọng trong mọi giai đoạn của công tác quản lý rủi ro cũng như củng cố sự linh hoạt của cơ sở hạ tầng và hệ thống trọng yếu. Châu Á - Thái Bình Dương là khu vực có nguy cơ đối mặt với thảm hoạ cao nhất thế giới. Trong giai đoạn 2005-2014, các thảm hoạ tự nhiên đã gây ra sự hao hụt 523 triệu USD đối với các tổn hại kinh tế và ảnh hưởng đến khoảng 1.4 tỉ người. Vì vậy, sự phục hồi số (khả năng đối diện của ICT đối với các tác nhân nhiễu loạn bên ngoài cũng như sử dụng hạ tầng công nghệ này trong việc phục hồi xã hội) đang thu hút sự quan tâm ngày càng lớn khi các quốc gia có thể tận dụng ICT để giảm thiểu các tác hại gây ra bởi thảm hoạ tự nhiên đối với người dân trong khu vực trong cả hiện tại và tương lai.

Chủ đề 2: Chống lại chủ nghĩa bảo hộ mẫu dịch hậu Covid

Bảo hộ mậu dịch được định nghĩa là sự áp dụng các biện pháp hạn chế giao thương bởi các chính quyền thông qua việc sử dụng thuế, hạn ngạch thương mại, trợ cấp, và các biện pháp khác. Các chính sách bảo hộ mậu dịch này thường được áp dụng bởi các nước trong bối cảnh chiến tranh hoặc suy thoái kinh tế bởi chúng được cho là sẽ bảo vệ được các doanh nghiệp nội địa khỏi sự cạnh tranh từ nước ngoài cũng như là đảm bảo được vấn đề việc làm trong nước. Tuy nhiên, đi ngược lại với niềm tin của các nhà lãnh đạo, các biện pháp bảo hộ mậu dịch này đã dẫn đến những kết quả hoàn toàn trái ngược với hậu quả hết sức nghiêm trọng đến sự phát triển của đất nước. Chính những chính sách này là nguyên nhân dẫn đến sự gia tăng trong giá sản phẩm nội địa, hơn thế nữa là sự độc quyền của các tập đoàn lớn. Xu hướng bảo hộ mậu dịch cũng dẫn đến sự suy giảm động lực của các doanh nghiệp trong việc đổi mới sáng tạo, cũng như là giảm sức khỏe của người tiêu dùng thông qua việc giới hạn các sản phẩm được bán trong thị trường nội địa. Nhìn một cách tổng quát, mặc dù việc áp dụng các chính sách bảo hộ mậu dịch có thể đem lại những lợi ích tức thời, tuy nhiên chính những chính sách này sẽ gây nguy hại đến sự phát triển lâu dài của những đất nước đi theo con đường bảo hộ mậu dịch.
Tuy nhiên, một làn sóng bảo hộ mậu dịch mới đang hình thành trong thời kỳ đại dịch COVID 19 đang hoành hành, kể cả từ những nền kinh tế lớn như Mỹ hay cả ở các nước đang phát triển như Brazil. Việc áp dụng các chính sách bảo hộ mậu dịch sẽ gây ra những thách thức vô cùng khó khăn cho các nước phụ thuộc vào các hoạt động giao thương và các nền kinh tế đang phát triển trong công cuộc hồi phục sau đại dịch cũng như là cản trở việc đạt được các mục tiêu phát triển bền vững của Liên Hợp Quốc. Những nước kém phát triển hơn sẽ phải đối đầu với rất nhiều khó khăn trong các lĩnh vực sản xuất tập trung như thuốc. Một ví dụ điển hình cho việc này đó chính là sự áp dụng các giới hạn trong việc xuất khẩu các vật tư thiết bị y tế bởi 54 nước khác nhau trên thế giới vào năm 2020, và chính sự kiện này đã gây ra không ít khó khăn trong việc kiểm soát đại dịch COVID 19 hết sức nguy hiểm.
Với mục tiêu phòng chống và giải quyết triệt để vấn đề bảo hộ mậu dịch, Ủy hội Kinh tế Xã hội châu Á Thái Bình Dương Liên Hợp Quốc với vai trò như một diễn đàn quốc tế, sẽ tạo điều kiện để các nước cùng nhau thảo luận và đưa ra bản dự thảo nghị quyết nhằm giải quyết vấn đề bảo hộ mậu dịch.

NATO (North Atlantic Treaty Organization – Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương):

Mặc dù là một liên minh khu vực, Liên minh Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) chưa từng ngừng ngại trước các vấn đề ở Tây Bán cầu. Thật vậy, lấy nguyên tắc phòng thủ tập thể làm nền tảng ngay từ những ngày đầu, liên minh quân sự gồm 30 quốc gia thành viên này không chỉ nỗ lực đảm bảo mối liên kết xuyên Đại Tây Dương, nói cách khác là an ninh không thể chia cắt giữa Bắc Mỹ và Châu Âu, mà còn vượt xa phạm vi biên giới các nước đồng minh để tham gia vào các vấn đề bên ngoài có thể ảnh hưởng đến mục tiêu của nó. Bao gồm một số quốc gia phát triển và có ảnh hưởng nhất, NATO nhận ra vai trò của mình như một trong những liên minh hàng đầu về việc giải quyết các cuộc xung đột toàn cầu và thúc đẩy sự ổn định chính trị. Đó là chính là bối cảnh của hiện tại - thời đại của những khởi đầu mới. Với những vấn đề lâu đời đang bước sang một giai đoạn mới và sự gia tăng của các mối đe dọa đương thời đánh dấu một thế giới đang thay đổi, các quốc gia thành viên NATO cần nhanh chóng đánh giá lại lập trường và cách tiếp cận của mình đối với các vấn đề toàn cầu.

Chủ đề 1: Xem xét sự bành trướng ảnh hưởng toàn cầu của Trung Quốc

Trong những thập kỷ qua, việc Nga mở rộng tầm ảnh trên khắp thế giới là mối quan tâm lớn đối với NATO, cho dù đó là trong Chiến tranh Lạnh hay trong xung đột gần đây với Ukraine. Tuy nhiên, bối cảnh chính trị đang thay đổi với NATO, ngày càng nhiều doanh nghiệp và công ty Trung Quốc chiếm đóng các khu vực quan trọng của châu Âu vào tạo ra sự ảnh hưởng bằng các tài sản đa dạng như đường ống, cảng và mạng lưới vệ tinh. Trung Quốc cũng tiếp tục phát triển mạnh mẽ ở khu vực Châu Á - Thái Bình Dương, mở rộng dự án Sáng kiến Vành đai và Con đường (BRI) - một sự hồi sinh của Con đường Tơ lụa thế kỷ 20, kết nối Trung Quốc với phần còn lại của Châu Á và cho phép quốc gia này dễ dàng giao thương với các nước láng giềng. Các chính sách của Trung Quốc hoàn toàn trái ngược với quan điểm tiến bộ của nhiều thành viên NATO dẫn đến sự lo ngại của các thành viên của liên minh. Những chính sách này đã chia rẽ Trung Quốc và Khối phương Tây, tạo ra một cuộc tranh giành quyền lực chưa từng thấy kể từ sau Chiến tranh Lạnh.
Với sự gia tăng của địa vị kinh tế xã hội và ảnh hưởng toàn cầu của Trung Quốc trong thế kỷ 21, cục diện chính trị quốc tế đã thay đổi mạnh mẽ, với các mối quan hệ và lợi ích đã có từ trước mâu thuẫn với những mối quan hệ mới. Khi Trung Quốc đang dần khẳng định mình là một siêu cường toàn cầu, các thành viên NATO phải đánh giá hiện trạng của địa chính trị toàn cầu và đưa ra các chiến lược hợp tác để đạt được ổn định chính trị. Các quốc gia có xu hướng ủng hộ Trung Quốc có thể hướng tới một giải pháp thân thiện hơn với thương mại, trong khi các quốc gia như Mỹ và Pháp có thể sẽ tìm kiếm một cách tiếp cận cứng rắn đối với Trung Quốc. Vì NATO là một ủy ban đồng thuận, các đại biểu sẽ phải khéo léo giảm thiểu những bất đồng có thể xảy ra, đồng thời đảm bảo lợi ích của các quốc gia thành viên trong các chính sách và chiến lược đối ngoại.

Chủ đề 2: Thúc đẩy sự can thiệp của NATO đối với khu vực Trung Đông

Bước sang năm 2022 đánh dấu 20 năm kể từ ngày các lực lượng NATO được triển khai tới Afghanistan. Kể từ đó, dưới một hình thức nào đó, các thành viên NATO đã trực tiếp hoặc ngầm tham gia vào một cuộc xung đột ở Trung Đông, vốn gây ra khoảng 2 thập kỷ hỗn loạn liên tục. Bất chấp những ảnh hưởng to lớn đang được thể hiện trong khu vực, tổ chức này vẫn trong tình trạng bị xé nát mà không có sự đồng thuận từ tất cả các quốc gia thành viên để giải quyết các vấn đề nổi cộm như cuộc khủng hoảng liên tục leo thang ở Yemen, Syria đang diễn ra. xung đột, hay chương trình hạt nhân Iran đạt mức làm giàu 60% vào năm 2022. Trong khi các vấn đề nhỏ hơn tự đặt ra trở ngại nhỏ, từ chủ đề IDP, người di cư đến buôn người, các quốc gia NATO vẫn khó đạt được sự hoàn hảo Hiệp định. Có thể quan sát thấy từ những sự cố gần đây rằng tổ chức này đã chuyển mình sang một vai trò dè dặt hơn trong khu vực bằng cách nghiêng nhiều hơn về việc mổ xẻ thông tin về Trung Đông, thay vì hành động để kiểm soát cuộc khủng hoảng cũng như hỗ trợ các quốc gia trong khu vực.
Với sự nhậm chức gần đây của chính quyền Taliban ở Afghanistan, cục diện chính trị và quân sự của khu vực đã thay đổi mạnh mẽ, khiến các thành viên NATO tham gia hội nghị đặt câu hỏi lớn: Chúng ta nên làm gì tiếp theo?

SOCHUM (Social, Humanitarian and Cultural Issues – Ủy ban Xã hội, Nhân đạo và Văn hóa):

Ủy ban Xã hội, Nhân đạo và Văn hóa (SOCHUM) là Đại hội đồng thứ ba của Liên hợp quốc, với phạm vi rộng bao gồm các vấn đề xã hội, nhân đạo và nhân quyền trên toàn cầu. Được thành lập vào năm 1948, với sự tham gia của 193 quốc gia thành viên, SOCHUM có tính hợp pháp từ Hiến chương Liên hợp quốc ban đầu, để hoạt động để tìm kiếm các giải pháp hòa bình cho các vấn đề liên quan trên toàn thế giới. Cơ quan này hoàn thành điều này thông qua việc khởi động nghiên cứu hỗ trợ các đề xuất thúc đẩy hợp tác quốc tế và các quyền tự do cơ bản phổ biến. Một số chủ đề được khám phá trong SOCHUM bao gồm, nhưng không giới hạn ở, quyền con người, kiến thức toàn cầu, quyền phụ nữ, quyền trẻ em, đối xử với người tị nạn và người di cư, kiểm soát ma túy quốc tế, phòng chống tội phạm, xóa bỏ phân biệt chủng tộc và thành kiến, và quyền tự quyết. Trong nhiều năm qua, hội đồng đã ưu tiên bảo vệ các quyền con người và thúc đẩy các quyền tự do cơ bản.

Mặc dù ủy ban không thể đưa ra các quyết định ràng buộc về mặt pháp lý, nhưng ủy ban có thể khiến cộng đồng quốc tế phải chú ý đến những vi phạm nhân quyền nghiêm trọng nhất, các cuộc khủng hoảng nhân đạo và thách thức xã hội bằng cách thúc ép các tổ chức lớn hơn của Liên hợp quốc phải hành động và điều chỉnh các chính sách nhân đạo. SOCHUM được biết đến nhiều nhất với việc đề xuất Tuyên ngôn Nhân quyền, được Đại hội đồng Liên hợp quốc thông qua vào tháng 12 năm 1948. Đồng thời, để giải quyết hiệu quả những thách thức được chỉ định, SOCHUM cộng tác với một số tổ chức Liên hợp quốc khác như UNHRC hay UNDP. Sự tham gia gián tiếp của SOCHUM với các tổ chức này góp phần đáng kể vào nỗ lực toàn cầu nhằm đạt được các Mục tiêu Phát triển Bền vững (SDGs) của Liên hợp quốc. SOCHUM còn đóng vai trò là cầu nối giữa Đại hội đồng Liên hợp quốc và Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc bằng cách trình bày các nghị quyết nhằm thúc đẩy hòa bình và an ninh quốc tế.

Chủ đề 1: Kiểm duyệt không gian mạng và Giám sát kĩ thuật số

Kiểm duyệt không gian mạng và giám sát kỹ thuật số (Online censorship and digital surveillance) được xem là nỗ lực nhằm đảm bảo an ninh mạng và phát triển kinh tế xã hội. Công nghệ này đang được áp dụng trong việc giám sát và truy vết trong đại dịch Covid-19 tại nhiều quốc gia. Tuy nhiên, những hành động nhằm kiểm soát không gian mạng và duy trì trật tự xã hội này có khả năng làm suy yếu quyền tự do dân sự và ngăn cản các hoạt động thuộc quyền con người. Ngoài ra, việc kiểm duyệt trên không gian mạng và giám sát kỹ thuật số mở ra những khả năng mới cho chủ nghĩa tư bản giám sát (Surveillance Capitalism). Chủ nghĩa tư bản giám sát là quá trình biến những thứ tưởng chừng như không thể mua bán được (ở đây là tâm trí con người) thành những thứ có thể giao dịch được. Điều này phục vụ mục tiêu thức thao túng hành vi vì mục đích thương mại.
Lịch sử của hoạt động giám sát có thể bắt nguồn từ sự hợp tác đa phương trong hệ thống tình báo để ngăn chặn và giải mã thông tin liên lạc quốc tế, tiêu biểu như Thỏa thuận Anh Mỹ. Tuy nhiên, hành động tình báo đa phương này được xem như một hành động gián điệp. Sau vụ tấn công 9/11, chính phủ Mỹ quyết định sẽ kiểm soát chặt chẽ không gian mạng của người dân trong nước và một số mục tiêu ở nước ngoài. Sự kiện này đã góp phần vào việc hợp pháp hóa hoạt động giám sát của chính phủ. Sự kiện Mùa Xuân Ả Rập là động lực để chính phủ Ai Cập kiểm duyệt không gian mạng sát sao hơn bởi quan ngại rằng người dân kêu gọi tham gia biểu tình từ mạng xã hội.
Những điều luật về đảm bảo an ninh đã bị lợi dụng để dập tắt những bất đồng quan điểm trong xã hội nhằm duy trì cấu trúc quyền lực hiện có. Những nỗ lực quốc tế trước đây đã giải quyết phần nào vấn đề về tính trung lập Internet và việc bảo vệ quyền riêng tư mặc dù hiệu quả còn hạn chế. Tính đa chiều của vấn đề kiểm duyệt trên không gian mạng và giám sát kỹ thuật số vượt trên cả việc xâm phạm các quyền con người. Vượt lên trên các quyền con người, hoạt động kiểm duyệt tác động lên các khía cạnh kinh tế- xã hội. Điển hình, một số cộng đồng yếu thế bị hạn chế trong việc tiếp cận không gian mạng đã cản trở quá trình dân chủ hóa.
Sự phức tạp và cũng là phần thú vị của việc đề xuất chủ đề này tại hội nghị SOCHUM Model UN là mâu thuẫn không thể giải quyết giữa việc giữ gìn, bảo vệ lợi ích của nhà nước và duy trì lợi ích chung của cộng đồng quốc tế. Việc điều hòa vấn đề này rất đáng mong đợi! Thỏa hiệp và hành động, phơi bày và hợp tác, dựa trên cơ sở nào và đến mức độ ra sao? Các đại biểu thân mến, đây sẽ là một cuộc thảo luận đầy hứa hẹn!

Chủ đề 2: Hợp tác nhiều mặt để giảm thiểu các tác động của chảy máu chất xám

Vấn đề về chảy máu chất xám đang càng ngày càng trở nên phức tạp và đáng báo động trong xã hội hiện đại. Đây được coi là một trong những yếu tố quyết định sự chênh lệch trong tăng trưởng kinh tế giữa các nước. Các nước kém phát triển hơn đang phải hứng chịu thất thoát một trong những nguồn tài nguyên quý giá nhất của họ: nhân lực có kiến thức và kỹ thuật.
Hiện tượng khủng hoảng về kinh tế - xã hội này có thể được thấy dưới nhiều dạng khác nhau, thường được phân loại theo góc độ địa lý, theo tổ chức hoặc theo ngành nghề. Chiều hướng di cư phổ biến nhất trong cộng đồng quốc tế được ghi nhận là từ những nước đang phát triển đến những nước phát triển. Làn sóng di cư đặc biệt này lần đầu tiên được công nhận vào những năm 1940 khi một số lượng lớn nhân lực chất lượng cao tại Châu Âu lần lượt rời bỏ đất nước của mình để tìm kiếm công ăn việc làm và điều kiện sống tốt hơn tại Mỹ hoặc Vương Quốc Anh.
Cho đến năm 2000, báo cáo ghi nhận 20 triệu dân nhập cư chất lượng cao (nhân lực sinh ra ở nước ngoài với trình độ học vấn cao) sống tại các nước thuộc Tổ chức Hợp tác và Phát triển kinh tế (OECD), tăng 70% trong vòng 10 năm. Trong đó, hơn ⅔ đến từ các nước đang phát triển hoặc trong thời kỳ chuyển giao. Xu hướng di cư đến các nước phát triển vẫn chiếm tỉ lệ đặc biệt cao.
Ngược lại, tác động tích cực của chảy máu chất xám được gọi là tiếp máu chất xám. Các nghiên cứu gần đây cho thấy tính chất của di cư hiện đại đã hình thành nên xu hướng đa chiều, vì vậy hiện tượng nên được định nghĩa lại thành tuần hoàn chất xám. Theo Đại học Liên Hợp Quốc, việc các nhân lực chất lượng cao đem tài năng của mình tới các nước phát triển hơn có thể đóng vai trò làm lực đẩy cho sự phát triển tại quê nhà của họ. Chương trình Phát triển của Liên Hợp Quốc đặt mục tiêu hỗ trợ các nước không chỉ để làm rõ các động cơ và quản lý xu hướng di cư mà còn hỗ trợ xây dựng các chiến lược hiệu quả để khuyến khích di cư trở lại.
Tổ chức Di cư Quốc tế và Tổ chức Lao động Quốc tế đã và đang dành nhiều nỗ lực để giải quyết các vấn đề di cư. Việc nhận diện các yếu tố dẫn đến di cư dưới bất kỳ hình thức nào sẽ là chìa khoá chủ chốt dẫn đến ý chí chung trong giải quyết triệt để hiện tượng này.
Với sự hợp tác trên quy mô quốc tế hướng đến cân bằng lợi ích quốc gia của tất cả các thành viên liên quan, đã đến lúc các chính phủ và nhà chức trách quốc tế thừa nhận sự bất công không đáng có và công tâm hợp lực giải quyết.

Organizers: